Những điều kiện của hạnh phúc lứa đôi nói trên hiện diện ở nhiều mức độ khác nhau, và do đó, cường độ của hạnh phúc lứa đôi cũng khác nhau. Hai người đạt được mức độ lý tưởng khi mỗi người cảm thấy mức độ mình dâng hiến tương đương với mức độ mình nhận được. Mỗi người có một tiêu chuẩn, một lằn ranh tối thiểu cho sự thoải mái và hạnh phúc. Khi lằn ranh này bị lấn lướt về phía thiệt thòi thì ta sẽ cảm thấy thiếu hạnh phúc và bất mãn. Phản ứng của mỗi người khi bị bất mãn góp phần vào việc tạo dựng, thăng hoa hoặc bào mòn và phá hoại hạnh phúc lứa đôi. Phản ứng thích hợp, khéo léo đưa tới việc cải sửa của đối tượng và quân bình cán cân cho và nhận. Phản ứng không đúng cách, không đúng lúc đưa tới một chuỗi những sự trả đũa thiếu xây dựng và từ đó, làm gia tăng khoảng cách giữa hai người yêu nhau.

Một gia đình Việt Nam tiêu biểu ngày xưa là người chồng đảm đương việc bon chen ngoài xã hội, cung cấp tài chánh cho gia đình; người vợ là nội tướng thu xếp chuyện trong nhà như bếp núc, quán xuyến tài chánh, dạy dỗ, chăm nom con cái. Nếu cả hai bên hài lòng với công việc và chức năng của mình thì tức là có hạnh phúc. Trong một gia đình Việt Nam thế hệ sau này, cả hai vợ chồng thường có trình độ trí thức ngang ngửa, và cả hai người chia công việc quán xuyến nhà cửa tùy theo sự thuận tiện của thì giờ và khả năng. Nếu một trong hai cảm thấy mình bị chèn ép, thua thiệt, rồi trở nên ấm ức và bất mãn thì hạnh phúc lứa đôi bị đe dọa. Thí dụ như người vợ hy sinh, dẹp bỏ mộng ước học cao của mình để chăm lo cho con cái và để cho chồng theo đuổi sự nghiệp, có thể có những biến chuyển tâm lý ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Cũng có những gia đình mà hai vợ chồng có sự tương quan tương đối độc lập. Mỗi người theo đuổi những mộng ước riêng tư, thì giờ dành cho nhau tùy theo cảm hứng và thuận tiện.
Các bài viết khác:

Hãy đăng kí thành viên để viết nhận xét !