Nói đến hai thế giới có lẽ nhiều người nghĩ ngay đến thế giới bên này và thế giới bên kia, hai thế giới cách biệt bởi sự sống và cái chết hay có thể là cách biệt giữa chốn thiên đàng và địa ngục. Nhiều khi hai thế giới đơn giản là từ để diễn tả sự cách biệt giữa vật này và vật kia, giữa người này và người kia.

Cactus Flower 2910

Trong cuộc sống, khi nói "hai con người - hai thế giới", người ta có thể dễ dàng hiểu được đó là sự cách biệt giữa hai người mà bức tường ngăn cách họ có thể là khoảng cách địa lý, khoảng cách về thế giới tâm linh, khoảng cách về thế giới tâm hồn... Nhưng có lẽ điều khiến con người lo sợ nhất chính là khoảng cách về tâm hồn.

Điều này cũng dễ hiểu. Bởi khoảng cách địa lý hay khoảng cách tâm linh đều có thể rút ngắn được khi con người thực sự yêu thương nhau và luôn nghĩ về nhau. Chỉ cần trong tim mỗi người luôn hiện hữu hình ảnh của người mà mình thương yêu thì ngay cả đến cái chết cũng không thể chia lìa.

Nhưng khoảng cách về tâm hồn thì sao? Nó đáng sợ là bởi dù có ở ngay bên cạnh thì người ta cũng chẳng thể nào hòa hợp được. Điều này khiến tôi chợt nhớ đến bài hát "Một vòng trái đất". Dù tôi không thích bài hát này lắm nhưng những điều bài hát ấy thể hiện thì tôi cho là đúng. Tôi nhớ nhất hình ảnh một cô gái và một chàng trai ngồi bên cạnh nhau, rất gần thôi nhưng giữa họ dường như bị ngăn cách bởi một vách ngăn vô hình. Có lẽ trước đây họ từng quen nhau và cũng có thể là yêu nhau nhưng giờ thì họ không còn quan tâm đến nhau nữa. Trong tình yêu điều này có lẽ cũng là điều đáng sợ nhất.

Chuyện tình cảm nhiều khi thật khó nói. Hai con người khi cùng tìm thấy một tiếng nói chung về tâm hồn có thể sẽ yêu nhau. Nhưng rồi điều gì khiến họ chia tay? Câu trả lời đơn giản vẫn là khoảng cách về tâm hồn. Có lẽ họ chia tay vì không hiểu nhau hoặc vì không thể thông cảm cho nhau.

Có một chàng trai từng nói với một cô gái khi mới yêu rằng anh sẽ luôn yêu thương cô, không bao giờ trách mắng hay giận dỗi bởi khi nghe cô kể về cuộc sống của mình, anh rất thương và thông cảm cho cô. Nhưng lời nói luôn chỉ là lời nói. Thời gian trôi qua anh không còn như lúc ban đầu nữa. Nhiều lúc anh trách cô, không hiểu cô và khiến cô có cảm giác anh đang xa cô dần dần.

Cô sinh ra trong một gia đình bình thường nhưng cha mẹ luôn chú ý dạy bảo, đôi khi họ tỏ ra hơi quá nghiêm khắc. Việc cô đạt những thành tích trong học tập là điều đương nhiên mà cô phải như thế. Trong khi nhiều bạn học cùng lớp được bố mẹ thưởng nhiều thứ khi họ có thành tích như vậy hoặc đơn giản chỉ là được điểm 10 thì cô không bao giờ được như thế. Nhưng cô chẳng đòi hỏi bởi cô đã quá quen với việc đó rồi. Cô chỉ mong có một lúc nào đó được thư giãn, thoải mái đi chơi với bạn bè. Nhưng điều này nhiều khi thật quá khó. Nó khiến cô sống thu mình lại dù trước mặt mọi người cô vẫn luôn là người sôi nổi, hoạt bát.

Cuộc sống như vậy khiến cô muốn có một sự quan tâm dịu dàng cho mình. Rồi cô đã yêu. Cô yêu một người hơn tuổi. Cô yêu chỉ vì mỗi khi gặp anh, cô thấy rất vui và luôn có cảm giác được quan tâm. Nhưng được một thời gian, cô cảm nhận tình cảm anh dành cho cô không như trước nữa. Những tin nhắn quan tâm, những cuộc nói chuyện vui vẻ ít dần và rồi biến mất hẳn. Cô biết anh không còn yêu cô nữa. Cô rất đau khổ khi phải nói lời chia tay. Mà lý do chia tay anh đưa ra là anh và cô quá xa nhau.

Nghĩ lại cô thấy anh và cô cũng xa nhau thực nhưng cô từng nghĩ nếu thực sự yêu nhau, xa đến mấy cũng vẫn có thể yêu được. Và một thời gian sau cô biết lý do thực sự anh chia tay là vì anh đã yêu một cô gái khác. Cô đau buồn nhưng không thổ lộ. Cô đâm đầu vào học để quên tất cả. Phải sống với cái vỏ bọc đẹp đẽ hoàn hảo kia cô thấy mệt mỏi nhưng có lẽ nó khiến cô cứng rắn hơn và cô nghĩ mình phải sống bằng lý trí chứ không thể chỉ sống bằng tình cảm. Dù thế mỗi khi nghĩ lại cô vẫn thấy đau.

Cô không muốn yêu ai nữa nhưng rồi trong một buổi liên hoan với bạn bè, cô đã gặp một người mà tới giờ cô vẫn yêu. Anh bình thường, không nổi bật và ban đầu cô cũng không có ấn tượng gì ngoài một đôi mắt buồn. Cô và anh làm quen rất nhanh nhưng cô luôn giữ khoảng cách để chỉ dừng ở mức bạn bè. Cô sợ yêu, sợ một lúc nào đó phải nhìn người ấy ra đi để cô lại một mình. Quãng thời gian trước với cô đã là quá đủ. Nhưng bạn thân lại khuyên cô nên cho anh ấy cơ hội, bởi biết đâu yêu anh cô sẽ hạnh phúc và sẽ quên được những chuyện trước kia từng khiến cô đau lòng. Cô suy nghĩ rất lâu và quyết định yêu anh chỉ để quên người cũ.

Rồi cô lại bắt đầu yêu nhưng chính cô cũng không biết mình đã thực sự yêu anh và quên chuyện quá khứ từ khi nào. Cô nhận ra tình cảm của mình có lẽ từ lúc anh nói anh hiểu cuộc sống của cô và sẽ thông cảm về mọi thứ. Cuộc sống bận bịu ít có thời gian đi chơi nhưng anh không trách, anh chỉ cần những lúc rảnh rỗi cô có thể bên anh. Tính cách ương bướng, hay cáu kỉnh của cô đôi khi gây ra những cuộc cãi vã nho nhỏ nhưng anh chẳng mấy khi nói gì nhiều. Anh đã quen với việc cô cáu gắt và anh biết ngay sau đó cô lại đi xin lỗi rối rít... Cuộc sống cứ trôi qua như thế. Đôi lúc cô ngạc nhiên khi thấy anh vẫn còn ở bên cô, chịu đựng được tính cách của cô và luôn thông cảm cho cô. Có lẽ chính điều đó đã khiến cô yêu anh vô cùng.

Khoảng thời gian bên anh, cô thấy mình hạnh phúc vì được quan tâm, thấy vui vì có nhiều kỉ niệm đẹp. Và thật lạ những kỉ niệm luôn gắn với những cơn mưa. Cô nhớ lại mỗi lần cô và anh gặp nhau, hầu như lần nào cũng mưa. Mỗi khi ở xa, chỉ cần cả hai gọi điện hay nhắn tin cho nhau xong là trời lại đổ mưa. Hay thật đấy! Cô ước sau này cả hai sẽ thường xuyên được cùng nhau ngắm mưa. Anh nói sẽ xây một căn nhà có một phòng kính lớn để cô có thể cùng anh ngắm mưa; anh sẽ đặt một con gấu bông thật to ở đó để mỗi khi anh vắng nhà, cô có thể ôm nó cho đỡ buồn. Cô nhớ mỗi khi buồn hay mệt mỏi, anh đều ở bên, ân cần và quan tâm. Nó khiến cô cảm thấy mình được chở che và trong lòng luôn ấm áp. Cô nhớ lại mỗi khi cô làm sai điều gì anh đều nhẹ nhàng khuyên nhủ mà không cáu giận. Trong mắt cô, anh thật sự là một người tuyệt vời. Và cô thấy mình may mắn khi đã gặp được anh.

Nhưng thời gian trôi đi, cô lại chợt có cảm giác anh và cô thuộc về hai thế giới khác nhau. Anh là người sống biết quan tâm còn cô lại vô tâm quá đỗi. Tính cách của anh người lớn, nhẹ nhàng còn cô trẻ con và hay cáu giận vô cớ. Cuộc sống của anh thoải mái, tự do còn cô lại chịu qua nhiều bó buộc. Anh hầu như không bao giờ thất hứa hay trễ hẹn còn cô lại luôn như thế... Mỗi khi làm sai điều gì anh luôn nhận lỗi còn cô thì bướng bỉnh cho rằng mình đúng. Và suy nghĩ của cả hai về nhiều thứ cũng có nhiều khác biệt.

Trước đây anh nói cả hai khác nhau nhiều như vậy sẽ dễ bổ sung cho nhau nhưng giờ cô không nghĩ thế nữa. Bởi sự khác nhau ấy dường như đang tạo ra một vách ngăn giữa cô và anh. Cô cảm giác anh đang xa cô dần dần. Cô lo sợ. Cô sợ anh sẽ ra đi, sợ sẽ đau như lần trước. Cô sợ sẽ nhìn thấy cái màu trắng vô định và trống rỗng như chị cô từng nói. Vậy mà đã có lúc cô từng bảo anh ra đi để kết thúc tất cả. Nhưng rồi sau đó cô lại níu anh quay lại. Cô không biết liệu cô làm như thế có đúng không nữa. Nhưng có lẽ cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên sẽ tốt hơn.

Giờ cô muốn thay đổi bản thân theo như ý thích. Cô muốn dành nhiều thời gian cho mình và cho gia đình hơn. Anh và cô vẫn là hai thế giới khác nhau nhưng cô mong rằng cả hai sẽ mãi là hai nửa thế giới của nhau và cùng tạo nên một thế giới chung - thế giới của tình yêu và hạnh phúc!


Các bài viết khác:

Hãy đăng kí thành viên để viết nhận xét !