Entry blog hay
Auto readmore 2.0 for bo-blog by Minit
EM... Đã từ lâu lắm rồi, em không có niềm tin vào 1 thứ gọi là tình yêu. Và rồi... anh đến... cuộc sống của em khác đi hoàn toàn... Chưa bao giờ em biết cảm giác nhớ nhung hay chờ đợi 1 tin nhắn từ ai... Nhưng dường như đó đã trở thành thói quen khi em được nhận sự yêu thương từ anh Anh không giống bất kì 1 người con trai nào em đã từng gặp Thật bình yên và hạnh phúc khi em có anh Và em như tin rằng anh là định mệnh, là người sẽ mãi luôn ở bên em, không bao giờ lìa xa Tin vào sự vĩnh hằng bởi em trân trọng lời hứa đó... [/p] THẾ NHƯNG... Yêu rất nhiều nhưng em chỉ nhận được 1 sự thật phũ...
Auto readmore 2.0 for bo-blog by Minit
Tình yêu chỉ là hỗn hợp của sự tất yếu… Tình yêu chỉ là thứ tình cảm bất đắc dĩ… Nó chỉ tồn tại ở một thời điểm nhất định… Trên đời này chẳng ai yêu ai vô điều kiện… Cũng chẳng ai yêu ai mãi mãi… Mọi người chỉ biết lí tưởng hóa mọi thứ… Để tất cả đều là giả dối… Để trên đời này chẳng có gì là chân thật nữa… Nếu nói sẽ yêu nhau mãi mãi…thì đó là nói dối… Nếu nói sẽ làm tất cả khi yêu một người…thì cũng là nói dối… Tất cả đều là dối trá…trên đời này chẳng ai yêu ai…ai cũng là những kẻ cô đơn…chẳng ai cần ai...

Em đi đi

Entry blog hay !!! | Viết vào 07/07/2011
Auto readmore 2.0 for bo-blog by Minit
Anh đã sẵn sàng buông tay em ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì anh đã mệt nhoài, bước chân anh nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của em, và giờ đây anh đã tự nhủ với mình rằng anh đã sẵn sàng rồi... sẵn sàng cho cái việc mà anh nghĩ anh sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi... [/p] Cái cảm giác mất mát này đã làm anh thực sự đau đớn, anh bật khóc, những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức, như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng có mấy ai hiểu cho anh? Buông tay em ra...
Auto readmore 2.0 for bo-blog by Minit
Biển đẹp nhưng thật buồn.. Anh lại tìm đến biển trong niềm khát khao hạnh phúc đến cháy lòng… Anh chợt nghĩ nếu lũ nước biển kia có xô cả vào tâm trí anh thì có cuốn đi được cơn khát này không nhỉ? Anh cũng không chắc bởi… biển đâu có là em. Mưa à? Lạ thật! Lần đầu tiên anh nhìn thấy mưa trên biển đấy. Trời có quá phí nước không? Ừ, biển dẫu rộng nhưng vẫn có lòng mà. Nước của trận mưa này dẫu chẳng thể khiến biển đầy thêm thì cũng đã nằm trọn trong lòng biển rồi, em nhỉ! Anh nhớ lần đầu tiên cùng em tới biển… [/p] ….trong anh, cảm giác sung sướng muốn vỡ oà khi lần đầu tiên được nắm lấy bàn tay em bé nhỏ. Tiếng cười giòn...
Auto readmore 2.0 for bo-blog by Minit
Giờ này, phố phường đã yên tĩnh lắm rồi, trên mạng cũng không còn ai online đêm nữa. Hôm nay tròn 6 tháng em và anh không còn liên lạc. Chính thức mà nói, em đã bị anh "đá" ở tuổi 19 ngọt ngào. Sáu tháng qua, tất cả chúng ta đã thay đổi thật nhiều, em cũng vậy cười nhiều hơn mỗi ngày nhưng sau nụ cười ấy, em không biết, trong tim mình liệu có là nước mắt? Đêm nay, em tĩnh giấc sau một ít phút chập chờn, sờ lấy điện thoại, đúng ngày này, giờ này nửa năm trước, anh nói lời chia tay. [/p] Em buồn bã, "tình ảo" mà sao đau vậy? Anh không phải là người đàn ông đầu tiên em thích nhưng là người đầu tiên em yêu. Thực...
Auto readmore 2.0 for bo-blog by Minit
Biển vẫn vậy, chẳng khi nào thôi biếc xanh và dập dềnh sóng nước, anh ạ. Tháo bỏ giày để đôi chân trần bước đi trên cát - 1 công việc đã quá quen thuộc với em mỗi chiều tìm đến biển. Mặt trời bắt đầu xuống rồi, mặt trời như cũng đang vươn mình tới biển. So với thành phố ồn ã của em, biển yên bình quá. [/p] Những cánh chim chao liệng dần nhiều thêm. Chắc chúng đang tìm về tổ ấm, anh nhỉ! Đi dọc theo bờ cát như trải dài vô tận, em chợt thấy cô đơn lạ. Em thấy mình cũng giống như những chú chim kia – em cũng cần một mái ấm của riêng mình để tìm về khi mỗi ngày dần khép lại. Em đã luôn mơ ước người sẽ cùng...
Auto readmore 2.0 for bo-blog by Minit
Kết thúc những ngày hạnh phúc. Em nhìn người ra đi,trái tim em phải tập trơ sỏi đá với mọi việc, nếu có khóc cũng chỉ là giọt nước mắt cho sự ân hận. Cái cửa sổ nơi em ngồi trông ra một vùng trắng xám, dường như là bất tận. Mùa mưa kéo về khiến vùng đất ấy càng ảm đạm và tối đen đến đáng thương. Mỗi ngày, mỗi ngày, em cứ ngồi bên ô cửa sổ ấy, trông ra. Vắng người mới có một ngày, mà nỗi lòng cứ dài ra vô tận. [/p] Nặng nề quá. Căn phòng im lặng quá. Sức nặng của sự yên tĩnh đang đè lên không gian và thời gian. Em lang thang trong vùng tối không đích đến, gọi tên người nhưng không hề có tiếng vọng lại. Âm...

Please! Come back to me

Entry blog hay !!! | Viết vào 31/05/2011
Auto readmore 2.0 for bo-blog by Minit
Em đau xót nhìn lại những kỉ niệm xưa. Nay đã trở thành tro tàn cát bụi. Anh đã đi về nơi xa lắm. Vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện hình bóng em… Anh đến với em nhẹ nhàng tựa một làn gió mát, ấm áp tựa vòng tay của thiên thần. Em mở lòng đón nhận những tình cảm yêu thương. Và rồi… bị lạc mất trong mớ hỗn độn giữa tình cảm và lý trí. [/p] Anh thương em. Nhưng không đủ làm trái tim em hạnh phúc. Anh thương em. Nhưng không đủ làm em thấy an toàn. Những ngày đầu mới quen nhau, vui quá anh nhỉ. Hai đứa nói chuyện lúc nào cũng cười đùa vui vẻ, chọc nhau đủ thứ chuyện trên đời. Em kể cho anh nghe...
Phân trang 1/32 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối [ Kiểu hiển thị Trích dẫn | Liệt kê ]