(Truyện Online)

- Lớp trưởng kiểm tra xem còn ai chưa đến nữa không, rồi viết tên đưa lên đây .

Lớp trưởng đứng lên, nhìn từ đầu lớp đến cuối lớp, miệng lẩm bẩm đếm rồi quay lên nhìn thầy:

- Dạ ko thiếu ai cả thưa thầy, 62 người đã đến đầy đủ rồi ạ

- Các giờ khác tôi ko biết, nhưng giờ của tôi, ko chấp nhận một học sinh nào đến muộn, nếu nghỉ học phải nói lý do với lớp trưởng, sau đó lớp trưởng báo cáo lại với tôi.

Cánh cửa hé mở, một gương mặt lạ hoắc so với lớp Nha khoa khóa 05 bước vào, nhìn thầy chào lễ phép rồi đi về phía cuối lớp, thầy bị cắt đoạn, nhìn anh chàng đến muộn và hỏi:

- Cậu lớp nào? Có vào nhầm lớp không?

- Dạ không, em là sinh viên Nha, khóa 05...mới nhập vào ạ!

Thầy trố mắt nhìn lớp trưởng:

- Lớp trưởng, thế là thế nào?

Lớp trưởng đứng lên, nhìn về góc cuối lớp, rõ ràng hai gương mặt mới nhập vào lớp đã đến đầy đủ và ngồi ở bàn cuối, đang thắc mắc thì một trong hai người mới ngồi trong góc đó đứng lên:

- Thưa thầy em ko phải là Nha khóa 05, em vào nghe thầy giảng bài thôi ạ.

Lớp trưởng vội nhìn anh bạn đến muộn và khẽ nói với thầy:

- Thưa thầy vì lớp em năm nay có thêm hai bạn mới vào, hôm qua phụ trách viên có nói với em, nhưng vì chưa biết mặt nên ...

Cuối cùng anh bạn đến muộn phải nghỉ mất một tiết học, ngày đầu tiên của năm học, hắn đã ....đặc biệt thế đấy.

Phụ trách viên nói với Vy là năm nay sẽ có hai bạn ở khóa trên xuống học cùng, vì có nhiều môn bị thi lại nên không được học tiếp lên, hai anh bạn này thông minh, nhưng vì ham chơi game, bị xuống lớp dưới một lần rồi vẫn không qua nên lại bị xuống lớp một lần nữa, nói rồi dặn Vy và cả lớp không nên có thành kiến gì, chỉ cần biết thế là đủ...

Hai anh bạn mới vào, một người tên Đạt, một người tên Thanh, hầu như tuần nào cũng có thành tích ... đến muộn, mỗi lần thầy giáo yêu cầu kiểm tra lớp là Vy chỉ cần nhìn thoáng qua một hồi rồi nhìn về phía góc lớp xem hai “đại game” đã đến chưa là biết ai đã đến và ai chưa đến. May ra cả tuần mới có một hoặc hai hôm cả hai không đến muộn, nhưng may trong giờ học không ai lăn ra bàn ngủ, coi như ... thành tích này là để động viên Vy vậy.

Không biết vì sao, bốn môn vào viện kiến tập thì cả bốn đều có mặt hai anh bạn đó trong nhóm của Vy... đến muộn về sớm vẫn là tác phong của hai anh chàng này, nhưng lâu rồi cũng quen, dần dần Vy phát hiện ra một điều là dù đến muộn, tinh thần đôi lúc có uể oải, nhưng những câu hỏi của Thanh luôn là những câu hỏi rất sáng kiến ... đến cô giáo cũng nói thế.

Ba tháng trôi qua hai anh bạn đã quen với lớp hơn, đi học đều đặn hơn nhưng game vẫn là một đam mê lớn ... Vy đã có lần nói chuyện với hai người, chẳng ai có thể chắc chắn được rằng mình sẽ không chơi game nữa, nhưng cũng thấy ngại mỗi lần Vy bỏ thời gian để can thiệp vào cuộc sống game của cả hai khi kỳ thi cuối kỳ sắp tới ...

- Này, mày thấy lớp trưởng thế nào? Cũng nhiệt tình đấy nhỉ ...

Đạt cười khoái chí và hỏi Thanh xem có đồng ý với ý kiến của nó không. Thanh không nói gì chỉ cười khểnh một cái, vứt cái răng vừa thu được vào túi. Đạt nói tiếp:

- Thấy vẫn chỉ đi với bọn con gái, chắc chưa có người yêu đâu, nhưng xem ra đứa nào đang trồng cây si chắc còn phải trồng lâu năm nữa đây ...

Ngắm đi ngắm lại cái răng tiếp theo, Thanh lạnh lùng nói:

- Mày biết thế quái nào được, biết đâu tao chỉ cần một tháng ...

- Một tháng? Chắc không? Vậy thì một tháng nhé ...

Thanh cười khểnh, hắn cũng không chắc là trong một tháng sẽ làm cho Vy thích mình, nhưng có trời mới biết, cũng có thể hắn sẽ chiếm được trái tim lớp trưởng và thay đổi cả đam mê của hắn nữa cũng nên ...

- Được, một tháng ...

Vậy là hắn quyết định theo đuổi Vy chỉ để chứng tỏ rằng trong một tháng hắn có thể làm cho người khác thích mình. Hắn bắt đầu lên kế hoạch.

Ảnh minh họa: Poop_art

Sáng nào hắn cũng là người đầu tiên đến lớp, hắn nổi tiếng đến muộn nên đến lớp sớm là bước đột phá đầu tiên làm mọi người sửng sốt.

Hắn trở nên chăm học, những câu hỏi của hắn đôi lúc khiến cả lớp phải giật mình, sao hắn có thể nghĩ ra nhiều thứ hay ho đến vậy. Với hắn thì như một thứ game, trong lúc chơi game, hắn cũng từng động não như thế.

Hắn bắt đầu thói quen lên lớp tự học, hắn chủ động đến nói với Vy rằng: Bắt đầu từ hôm nay, mình cùng lên lớp tự học nhé... Vy trố mắt nhìn hắn ngạc nhiên rồi cười và đồng ý. Thế là tối nào hắn cũng lên lớp học bài với Vy. Vy nói dạo này hắn thay đổi nhiều quá, hắn ngại ngùng rồi cười trừ gãi đầu gãi tai, mãi mới nghĩ ra lý do là gắng để kỳ này không có môn nào phải thi lại.

Cứ thế hai tuần trôi qua, hắn thấy mình đã thân thiện với Vy nhiều hơn, hắn biết được sở thích của Vy là ngắm tranh, thói quen của Vy là trước khi đi ngủ phải nghe đài, biết được chương trình mà Vy hay nghe, điểm yếu của Vy là hay khóc khi nghe một câu chuyện lãng mạn hay xúc động ...Và còn một điểm làm hắn hoang mang, đó là nụ cười và ánh mắt của Vy, hắn hoang mang vì biết đâu chính nụ cười, ánh mắt đó lại làm trái tim hắn xao xuyến trước khi khiến Vy thích mình. Hắn phát hiện ra điều đó khi đang ngồi học bài, một tin nhắn đến, Vy đọc xong và cười thích thú, hắn hỏi: Chuyện gì mà vui thế, Vy chỉ nhìn hắn cười rồi nói: Không có chuyện gì cả ...

Hắn ít chơi game để có nhiều thời gian làm các việc khác hơn. Hắn luôn vô tình một cách cố ý để trên đường đi học về, hắn và Vy luôn “vô tình” đi cùng nhau, Vy không mấy khi đi đường chính mà thường hay rẽ vào một con đường nhỏ khác để về ký túc xá, hắn hỏi vì sao thì Vy trả lời là: Vì đường này đẹp, có lá vàng, có cầu, có hồ sen,và có cả tháp đồng hồ nữa ...

Bất ngờ hắn thấy con đường nhỏ này cũng đẹp thật, nhất là mùa này, lá vàng rụng khắp đường, rụng cả lên hàng cây được làm hàng rào, khiến trên mặt hàng rào đó phủ dày một lớp lá vàng, lá thi nhau rụng.

Đến bây giờ chút lãng mạn trong người hắn mới bắt đầu phát huy, chút lãng mạn mà bố hắn từng nói với hắn là: Cảnh vật đẹp hay không còn tùy thuộc vào tâm trạng của con người, tranh cũng vậy, chỉ vẽ được nó như thật khi mình có cảm xúc, nhất định không được bắt ép cảm xúc của mình ...

Bố hắn là họa sĩ, từ nhỏ hắn đã được tiếp xúc với những hộp đựng đủ loại màu, nhưng hắn ko đam mê những thứ đó như bố hắn, hắn biết vẽ nhưng đường nét vẫn còn không được như ý lắm.

Ảnh minh họa: Ani02 - Mời bạn click vào đây để nghe ca khúc Giáng sinh một mình
Một buổi chiều hắn mang những hộp màu, những cây cọ vẽ, kệ vẽ đến con đường đó, hắn phối màu và quệt từng nét cọ vẽ, chăm chú vẽ như một dân hội họa lành nghề, hắn vui vì bức tranh này hắn vẽ là để tặng Vy ...

Vô tình Vy đi ngang qua, thấy hắn đang chăm chú vẽ, Vy òa lên một tiếng rồi khen hắn vẽ đẹp, hắn bất ngờ, đỏ mặt và chỉ cười trừ ...

- Hóa ra bạn cũng biết vẽ à?

- Mình biết chút ít thôi, vẽ theo cảm xúc ấy mà

- Bạn phối màu đẹp thật đấy, mình thích nhất màu vàng trong bức tranh của bạn.

- Ồ, màu vàng, một màu sắc huy hoàng, lộng lẫy, tượng trưng cho ánh sáng trí tuệ chiếu sáng cả một vùng đen tối.

Bỗng dưng hắn thấy hắn bây giờ, giống hệt bố hắn, những thứ mà trước đây hắn cho là vô vị thì bây giờ hắn phải dùng tới ...

- Thế còn màu đỏ trên tháp đồng hồ thì sao.

- Màu đỏ là một màu sắc mạnh, xung động, có sức sống, hiền hòa, cát tường và còn là một màu báo hiệu sự nguy hiểm ...

- Ồ, hóa ra là vậy, thế còn các màu sắc khác ?

Hắn bắt đầu giảng cho Vy về ý nghĩa từng màu, như màu xanh lá cây là màu của lý tưởng, hy vọng, màu của sự sống, xanh có thêm tro lại là một loại màu sắc tĩnh lặng, ôn hòa, xanh lá cây pha với hồng nhạt tượng trưng cho mùa xuân đang đến. Xanh lục tượng trưng cho sự vĩnh hằng, một loại màu lạnh nhất trong các loại màu ...

Hóa ra sự vô tình thực sự cảm giác bao giờ cũng đẹp đẽ và ý nghĩa hơn sự “vô tình do mình tự tạo ra”, những nét vẽ của hắn nhanh hơn và hắn cảm thấy vui đến kỳ lạ.

Hắn trở nên quan tâm đến Vy nhiều hơn, cô cũng nhận thấy sự quan tâm của hắn và cố tình lảng tránh những ánh mắt hắn nhìn cô, trước khi đi ngủ hắn nhắn tin chúc cô ngủ ngon, hắn cũng bắt đầu nghe chương trình mà cô hay nghe, sáng dậy hắn nhắn tin dặn cô mặc áo ấm đến lớp, khi cô muốn đi đâu đó, hắn sẵn sàng lấy xe đưa cô đi ....

Còn hai tuần nữa, hắn tăng tốc kế hoạch của mình. Hắn tham gia vào đội phát thanh trong trường, chiều nào cũng lên đài phát thanh nửa tiếng, bởi vậy hắn thường đến lớp tự học muộn hơn Vy, hắn chỉ nói với Vy là có chuyện phải làm nên từ giờ không thể lên lớp đúng hẹn được.

Rồi trong tiếng nhạc làm nhạc nền, hắn bắt đầu buổi phát thanh đầu tiên trong khi người thì lên lớp, người thì đi dạo, ai nấy đều làm việc của mình, hắn và một người nữa thay phiên nhau phát nhạc và giới thiệu những điều mới mẻ bên ngoài ... 10 phút cuối cùng, hắn bắt đầu kể câu chuyện do hắn tự nghĩ, hắn chắc rằng Vy sẽ nghe thấy vì lớp tự học nằm ngay đối diện thư viện có gắn loa bên trên.

Hắn kể chuyện một anh chàng với kế hoạch theo đuổi một cô gái chỉ trong một tháng để chứng tỏ mình đặc biệt thế nào ... Trong tiếng nhạc da diết, câu chuyện của hắn bỗng dưng làm mọi người chú ý, nhưng chỉ 10 phút hắn không thể kể hết được, tất nhiên, hắn đã sắp xếp mọi thứ thật ổn thỏa rồi .

- Thật là vớ vẩn, chỉ để chứng tỏ mình đặc biệt thế nào thì chắc chắn anh ta sẽ ko thể chiếm đc tình cảm của cô gái, anh ta coi tình yêu như một trò đùa vậy...

Vy nói ý kiến của mình về câu chuyện đó với hắn mà không hề biết người kể chuyện là hắn, và càng ko biết cô gái trong câu chuyện hắn bịa ra lại là cô, còn anh chàng kia là hắn.

- Thế Vy có hồi hộp muốn biết đoạn kết của câu chuyện đó không? Còn mình thì hồi hộp lắm ...

Hắn cười khoái chí vì Vy bắt đầu thấy có hứng với câu chuyện của mình...

- Những câu chuyện kiểu này, sẽ có nhiều kết thúc, nhưng hay gặp nhất là anh ta thích cô gái thật, và cô gái sau khi biết anh ta lấy mình ra để đùa cợt rất tức giận, nhưng rồi ... mà cũng ko biết cô gái sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

- Vậy thì chờ xem sẽ biết thôi mà, mình cũng hồi hộp muốn biết cô gái sẽ phản ứng ra sao lắm... - Hắn vô tư nói.

Hắn kéo dài tình tiết làm mọi người xôn xao, Vy cũng xôn xao, đến hắn cũng xôn xao, không xôn xao sao được khi ngay hắn còn chưa biết kết thúc thế nào cơ mà, bởi vì còn một tuần ba ngày nữa mới kết thúc một tháng hắn khiến Vy thích mình ....

Ảnh minh họa: christians - Mời bạn click vào đây để nghe ca khúc Giáng sinh một mình
Một hôm Vy kể cho hắn nghe rằng cô và người yêu đang giận nhau vì cô thường kể về hắn với người yêu của cô, cô mong có anh bên cạnh như hắn bên cạnh cô, quan tâm tới cô, mỗi lần hắn quan tâm tới cô như thế càng làm cô nhớ về anh và chỉ mong sao hắn là anh thì tốt biết mấy, cô chỉ kể về hắn như một người bạn nhưng lại làm người yêu cô hiểu nhầm và giận cô khiến cô buồn lắm .

Không hiểu sao cô lại kể những điều đó cho hắn nghe? Nhưng chỉ có mình cô biết vì sao cô hay kể về hắn cho người yêu cô nghe đến thế. Vì hắn rất giống người yêu cô. Vì hắn thật đặc biệt... Còn hắn, sau khi nghe xong, hắn bàng hoàng ... Cô đã có người yêu...Vậy mà chỉ còn 5 ngày nữa ... Hắn nên kết thúc cuộc chơi hay tiếp tục đến cùng?

- Thế nào rồi? Còn vài ngày nữa thôi, đã chiếm được trái tim lớp trưởng chưa?

Đạt xuất hiện và vỗ mạnh vào vai hắn, vừa vỗ vừa cười rồi nháy mắt tinh nghịch.

- Tao phải làm sao bây giờ? Vy có người yêu rồi ... – Hắn buồn bã nhìn Đạt.

- Ôi ... hóa ra tao sai à? Thế thôi, dừng lại đi anh bạn ...

- Nhưng ... làm sao để dừng lại đc bây giờ?

Phải rồi, làm sao để dừng lại được bây giờ, Vy đã làm hắn thay đổi, nói đúng hơn là hắn đã thay đổi vì Vy, từ một kẻ chỉ biết game và ít khi động tới sách vở đến một cậu sinh viên chăm chỉ, lãng mạn, nhiệt tình ... Điều mà trước đây hắn lo lắng, điều Vy đã từng nói với hắn về một nửa kết thúc của câu chuyện cũng đã đến, hắn thích cô thật rồi ...

Không khí Noel càng ngày càng làm hắn phiền toái vì đúng vào Noel là ngày cuối cùng trong hạn một tháng. Trời lạnh đến buốt cả da thịt, hắn vẫn đèo cô đi đôi khi chỉ là đi loanh quanh đâu đó với không khí hồ hởi đón Noel của mọi người ...

Vy vẫn đợi điện thoại của người yêu cô, cô giải thích cho anh nghe vì hắn giống anh vô cùng. Càng nói chuyện với hắn, càng khiến cô nhớ anh. Vì anh không ở bên cô nên cô thèm được anh quan tâm như hắn quan tâm tới cô, vì anh không ở bên cô nên cô thèm mọi thứ ...

Hắn có nên chen vào tình yêu của cô khi nó đang có thể bị lung lay do khoảng cách và nghi ngờ hay không? Hắn đau đầu suy nghĩ, nhưng nếu kết thúc, hắn phải kết thúc thế nào bây giờ ?

Hai đêm liền hắn thức trắng để tìm lối giải thoát, có lẽ đêm của hắn trắng y hệt màu trắng của tuyết trong bức tranh hắn treo trên tường, bên ngoài cửa sổ mưa đang rơi tí tách ...

Ngày mai là Noel rồi....

...

Hắn nhắn tin nói tối nay muốn cùng cô đón Noel, 10h tại nhà thờ thành phố và nói tối có chút việc nên không thể đón cô cùng đi được...

Hắn đến sớm hơn hai tiếng, nhưng đứng trong một góc khuất nhìn vào sân trước nhà thờ, ở đó, mọi người kéo nhau đến đông đúc, những đứa trẻ ríu rít bên Cha, chúng vui mừng vì được phát kẹo, được ngắm những cây thông, những con tuần lộc và ông già Noel giả được bày trước cửa .

Hắn chọn màu, bên cạnh những màu vàng, đỏ, xanh, tím của sự nhộn nhịp trước mặt là màu đen cho sự trống rỗng, giống như sự hủy diệt của mặt trời, giống như sự trầm lặng của vĩnh hằng, không có tương lai, mất đi hy vọng. Màu tro cho sự trầm lặng, do dự của hắn ... Hắn bắt đầu vẽ ...
Ảnh minh họa: MarriageMassacre - Mời bạn click vào đây để nghe ca khúc Giáng sinh một mình

Vy đến và gọi điện cho hắn, hắn đã nhìn thấy Vy đứng trước cửa nhà thờ, những ánh sáng lấp lánh làm nhòa đi mọi thứ, nhưng với hắn, cô trông thật rõ ràng... Hắn nói có chút việc nên có thể đến muộn nhưng nhất định cô phải đợi ...

Những nét vẽ của hắn nhanh hơn, đậm hơn, trong bức tranh là dòng người đi lại, nhộn nhịp trước cửa nhà thờ, ai cũng lạnh nhưng cảm giác ấm áp vì có người đi cùng bên cạnh, nổi lên trong bức tranh đó là một cô gái đứng một mình chờ đợi ...

Ảnh minh họa: devilicious - Mời bạn click vào đây để nghe ca khúc Giáng sinh một mình

Nửa tiếng trôi qua, vẫn ko thấy hắn đến, Vy vẫn kiên nhẫn chờ, cô tìm đến một chiếc ghế và lấy Mp3 ra nghe radio, mở chương trình mà cô vẫn thích ... Thêm mười lăm phút nữa, cô nhận được tin nhắn, hắn nói hắn sắp đến... Nhưng thứ làm cô chú ý, lại là người nói trong chương trình cô đang nghe:

“Bạn Thanh ở email ..... muốn thông qua radio nói với người đang chờ bạn ở trước cửa nhà thờ thành phố một điều rằng: Vy à, bạn còn nhớ câu chuyện chưa kết thúc được kể trên đài phát thanh của trường không? Mình là người kể câu chuyện đó, thực ra anh chàng đó là mình, và cô gái là bạn, bạn nói anh ta thật vớ vẩn vì mang tình yêu ra làm trò đùa, thật vớ vẩn vì đã lấy cô gái ra làm trò giễu cợt, nhưng bạn đã nói đúng, cuối cùng thì anh ta đã yêu cô gái, đúng là mình đã yêu bạn nhưng không dám nói ra, cho đến một ngày đã khẳng định được tình cảm của mình và đủ tự tin để nói với bạn, thì lại chính là bạn cho mình biết bạn đã có người yêu rồi .....

Thật sự rất buồn, nhưng mình chọn cách rời xa, bởi vì vẫn có một thứ tình yêu được gọi là buông tay, cuộc sống là một bức tranh đầy đủ các gam màu do con người tự tạo ra dù thế nào đi nữa mình vẫn tin rằng cuộc sống thật kỳ diệu và tuyệt đẹp, vì bạn mà mình đã thay đổi quá nhiều, mình phải cảm ơn bạn vì điều đó, đừng giận vì đợi mình lâu quá nhé, mình sẽ xuất hiện ngay thôi ...”

Mời bạn click vào đây để nghe ca khúc Giáng sinh một mình

Vy bất ngờ, không biết có phải là do hắn đã viết mail nhờ radio gửi tới cô không, nhưng rõ ràng hắn là Thanh và cô đang đứng đợi trước cửa nhà thờ, và cả câu chuyện đó nữa ...Cô đang băn khoăn thì hắn xuất hiện, cười thật buồn:

- Vy đã nghe email vừa rồi trong radio chứ?

- Sao bạn biết chắc là mình sẽ nghe radio?

- Thói quen của Vy mà, xin lỗi đã để Vy phải đợi lâu ... – Hắn rút tai nghe ra, cất Mp3 vào túi. Cả hai đều không biết nói gì, lặng đi một lát hắn mới đưa bức tranh vừa vẽ cho Vy:

- Bức tranh cuối cùng tặng cho bạn nhé, không biết nên đặt tên gì cho bức tranh này nữa.- Hắn táy máy cảm thấy chân tay như thừa thãi, cười trừ rồi lại chả biết nói gì.

- Bạn làm mình xúc động quá ... thực ra bạn là một người rất đặc biệt ...

Điện thoại kêu làm không khí như được giải thoát ... người yêu cô gọi điện đến, xin lỗi vì đã làm cô buồn, anh nói anh nhớ cô, Noel chỉ muốn có cô bên cạnh, anh đang một mình, nhìn những đôi tình nhân cùng đến nhà thờ ước nguyện, anh càng nhớ cô da diết ... Cô nói chuyện điện thoại với anh, hắn chờ và đầu óc hắn rối tung, hệt những gam màu bị phối một cách hỗn loạn ....

.....

Đêm của hắn lại trắng xóa, cuối cùng thì cô đã cho hắn biết nửa kết thúc còn lại của câu chuyện. Hắn thật đặc biệt, đặc biệt vì hắn giống người yêu cô, từ dáng đi, điệu cười, giọng nói. Hắn đặc biệt vì khiến cô đã có người yêu nhưng chỉ chút nữa thôi trái tim cô rung động. Hắn đặc biệt vì khiến cô có người yêu rồi vẫn muốn có hắn, nhưng lại không thể trao trái tim cho hắn, chỉ có thể là một người bạn đặc biệt ...

Cô nói đấy là kết thúc ...

  • Tác giả: MeiMei

Các bài viết khác:
Tags: , , , ,

Hãy đăng kí thành viên để viết nhận xét !