( Dừng lại khoảng 10s rồi play, nếu đang nghe bị ngắt, thì các bạn ấn F5, và tua tới đoạn đang nghe nhé! )

Mời bạn click vào đây để tải file audio Blog Radio 67: Chỉ cần buông tay... sẽ rời xa mãi mãi

Chuyển thể từ truyện ngắn Sự thật về tình yêu của Nguyên Lê

Tặng Phan Lê Quang

- Tặng những gì đã cũ với anh, với em

Có phải hiện tại là điều thật sự quan trọng với chúng ta hay không? Và tại sao ta luôn phải trân trọng nó?

1. Tôi vẫn luôn cười cười và nói với anh bằng một giọng hết sức hoài nghi: “Sao em lại yêu anh nhiều đến thế nhỉ?”. Anh là một người đàn ông tình cảm, anh luôn tỏ ra không thích điều tôi vừa nói và phản ứng lại bằng một câu hỏi: “Anh có điều gì khiến em chưa hài lòng sao em yêu?” Tôi không biết trả lời anh thế nào những lúc như vậy, thường là lắc đầu, cúp mắt xuống và rúc vào cánh tay anh. Mùi nước hoa quyện với hơi thở của anh một lần nữa khiến tôi khó thở, tôi lại chỉ muốn được lặp đi lặp lại cái câu hỏi ban nãy của mình. Để kiềm chế, tôi níu mình trên cái thân thể nóng rẫy của anh và bắt đầu hôn, tới tấp cho đến khi bàn tay của anh di chuyển không thành nhịp trên lưng và vai tôi. Tôi chưa bao giờ tìm được câu trả lời cho mình trong những phút giây ái ân cùng anh trong căn phòng ngập nắng và ánh sáng ấy; nhưng sau đó, suốt cả một tuần dài xa anh, tôi cảm thấy mình như không còn nguồn sống. Và tôi biết rằng, tôi sẵn sàng dành cả cuộc đời mình cho một người đàn ông, dẫu chẳng thể nào hiểu được, tại sao mình lại yêu đến thế? Yêu thương vốn là một cụm từ bất định nhất là với những người đàn bà cá tính và nhạy cảm kiểu của tôi.

Ảnh minh họa: xMissTake

Đó là những ngày mà mối quan hệ của tôi và anh tiến triển đến tháng thứ sáu và anh nói rằng, anh muốn chúng tôi cưới nhau. Tôi gặp anh qua lời giới thiệu của một người bạn, và ngay lập tức chúng tôi bị chinh phục tuyệt đối bởi mọi cái thuộc về người kia. Tôi thấy một cảm giác hoang hoải, lạ lẫm trong trái tim mình kể từ ngày yêu anh; thỉnh thoảng nó biến thành nỗi vò xé, bứt rứt khiến tôi không yên ổn. Nhưng tôi không tìm cách xua đuổi chúng đi vì tôi biết đó là cách để tôi luôn phải nghĩ đến anh hàng giờ. Tôi mãn nguyện vì được lo lắng cho anh nhiều hơn bản thân mình - về điểm này, tôi thấy mình giống như hầu hết những người đàn bà khác.

Tôi thường viết thư cho anh vào mỗi buổi chiều trước khi tan sở, thói quen khi biết được nhiều người bảo, tôi yêu theo kiểu bà già. Thời buổi này, internet với tốc độ đường truyền chóng mặt, và di động phủ sóng đến tận biển đảo, mường, bản xa xôi còn gì phải nói nhiều bằng thư từ nữa. Nhưng thói si mê ấy chưa bao giờ làm tôi mệt mỏi và chán chường, ngược lại người đàn ông hơn tôi mười một tuổi ấy khiến tôi thấy phấn chấn, nhiệt huyết và có nhiều ước mơ hơn.

- Anh là sự sống của em Quang à! Nếu anh rời xa em, thì em sẽ chết đấy. - Một lần tôi bảo với anh

Anh cười, xoa xoa vào má bầu bầu của tôi rồi chẳng nói gì.

- Anh có tin không? - Tôi lay lay

Anh làm thinh theo kiểu không chú ý vào câu hỏi. Tôi không vặn vẹo anh, chỉ thấy muốn khóc và muốn bỏ chạy. Tôi biết rằng, anh không bao giờ tin lời tôi nói, bởi tôi tỏ ra là cô gái độc lập, tự tin và biết sống cho hiện tại.

- Thế anh có yêu em không?

- Tất nhiên là có.

- Yêu như thế nào?

Tôi thấy anh với tay gạt tàn thuốc lá đang sắp rơi ra, một sự yên lặng đe doạ. Tôi thấy ghét bản thân mình vì luôn nhượng bộ với anh, nhưng tôi im lặng để nỗi buồn nhẹ tênh len lỏi vào trong mình. Tôi tự hỏi, thật ra tôi là ai trong trái tim anh?

Ảnh minh họa: snul -

2. Tôi là người đàn bà đến sau trong cuộc sống của anh - người đàn bà chiếm lĩnh trái tim đi qua nhiều nỗi đau khổ và dằn vặt vì tình yêu với những người con gái khác. Trong mỗi con người luôn tồn tại những ích kỉ nho nhỏ không có cách nào tháo gỡ; đàn bà, có đến hàng tỉ người cầu toàn kiểu như tôi và sự thật ấy khiến tôi luôn cảm thấy buồn và tủi thân khi nghĩ tới. Nhưng tình yêu dịu dàng của anh khiến tôi ấm dần, và những hờn giận về quá khứ thỉnh thoảng chỉ còn trào nhẹ lên. Đêm đầu tiên trở thành đàn bà trong vòng tay anh, tôi hỏi: “Anh có thể không liên lạc với người cũ không?”. Tôi muốn anh hiểu rằng, sự xuất hiện của những người con gái đi qua cuộc đời anh luôn làm tôi kiệt sức. “Anh sẽ làm tất cả mọi điều khiến em hạnh phúc. Anh hứa đấy.” Tôi là đàn bà, và tôi để mặc mình nhẹ dạ. Tôi yêu và thương anh bằng một thứ tình yêu ngay chính bản thân mình, tôi cũng không giải thích được bằng lời. Mỗi phút giây ngắn ngủi được gần nhau, tôi chỉ muốn lao vào vòng tay anh, tôi đi tìm lời lý giải cho tình yêu trong tận cùng thể xác với anh. Và tôi không bao giờ tìm được...

3. Sau này, tôi nhận thấy đàn bà là một giống hay ảo tưởng bởi không bao giờ có thể đem yêu thương mình dành cho người đàn ông để bắt họ thay đổi điều gì. Ngày thứ tám, tháng thứ tám trong mối quan hệ của anh và tôi, tôi bắt gặp một email với những entry dài từ một người con gái tên Hằng gửi cho anh. Người ấy viết: “Em tự làm đau mình khi gặp lại anh. Một nỗi đau nhẹ nhàng nhưng khắc khoải. Em nhớ những kỉ niệm tình yêu trong veo và đẹp vô cùng. “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu”. Em may mắn vì có nhiều khoảnh khắc như vậy có anh ở bên”. Tôi mất cả đêm dài suy nghĩ về những gì giữa tôi và anh. Cuối cùng, sau khi tỉnh dậy, tôi biết tôi sẽ không bao giờ viết cho anh một lá thư dài nào nữa.

Ảnh minh họa: scattereddreams -

4. Lần cuối cùng bên nhau, anh nói rất nhiều. Thật ra giải thích trong tình yêu là việc không cần thiết. Tôi chỉ hỏi anh duy nhất một điều: “Nếu có một ngày, anh đọc được những dòng thư như thế này em viết cho người cũ, anh có buồn không?” Tôi hiểu yêu thương của quá khứ không có lỗi trong mối quan hệ của mình và anh. Nhưng tôi biết rằng, khi là của nhau, người ta luôn biết sống và suy nghĩ bằng trái tim của người còn lại, nhắc lại những gì đã cũ chỉ là cách làm tổn thương hiện tại. Tôi là người đàn bà cực đoan, tôi khao khát tâm hồn trọn vẹn anh dành cho tôi hệt như tôi cho đi.

5. Nhiều người bảo, tôi vội vàng khi từ bỏ anh, vì thật ra, chuyện cũng chưa có gì đáng đổ vỡ. Anh bảo: “Em luôn nói rằng, em yêu anh hơn bản thân mình, nhưng em đã không cho anh thấy điều đó.” Còn tôi, tôi im lặng. Đơn giản, tôi là đàn bà, anh là đàn ông. Mà chỉ có những người đàn ông và đàn bà yêu nhau thật sự mới hiểu được tại sao tình yêu của họ tan vỡ.

Người ta bảo, trong tình yêu, chỉ cần một cái buông tay thôi cũng có thể để người kia rời xa mình mãi mãi. Tôi hiểu, tại sao lâu nay tôi yêu anh nhiều đến thế; bởi đơn giản tôi luôn tìm cách giữ chặt anh cho mình nhưng tôi không bao giờ giữ được.


Tác giả: Nguyên Lê

Những tâm sự muốn sẻ chia, mời bạn gửi tới blogradio theo địa chỉ email khoctham@live.com


Các bài viết khác:
Tags: , , , , , , , , , ,

Hãy đăng kí thành viên để viết nhận xét !
gỉlsocklo[cry] Email
29/12/2010 21:52
Đổi thay.....tất  cả chỉ vì aj?!!??
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối