Người ta nói mọi sự vật sự việc trên trái đất này rồi cũng sẽ có ngày bị lãng quên. Một giai điệu bị lãng quên, một ca sĩ bị lãng quên, một tình yêu bị lãng quên…


Một đêm khuya thanh vắng, bỏ dĩa Country Oldies vào máy hát, dĩa sè sẹ quay, trong không gian cất lên những giai điệu đã rất lâu không nghe lại của “Am I that easy to forget”. Chao mình tự hỏi, mình là người dễ quên thế sao?


Tôi đã nghe nhiều version khác nhau của ca khúc này. Bản gốc của Debbie Reynolds, bản hit của Engelbert Humperdinck và cả những female version khác như của Skeeter Davis, Kitty Wells … Nhưng tôi lại không thích sự thống thiết quá mức của “ông vua nhạc trữ tình” Engelbert hay sự hời hợt của các giọng ca nữ, tôi chỉ đặc biệt ấn tượng với cách hát bình thản mà như nghẹn ngào của Jim Reeves…


They say you've found somebody new


But that won't stop my lovin' you


I just can't let you walk away


Forget the love I have for you


Uhm, một người bạn kể tôi nghe rằng thấy em uống café với một gã trai xa lạ nào đó. Tôi không biết đó có phải là người yêu mới của em hay không, nhưng cảm giác nhói nhẹ bên ngực trái vẫn y nguyên như ngày em nói chia tay. Chưa bao giờ tôi chấp nhận được điều đó, và tình cảm tôi dành cho em, tiếc thay, vẫn còn đầy.


Guess I could find somebody too


But I don't want no one but you


How could you leave without regret


Am I that easy to forget


Ước gì tôi cũng có thể tìm thấy một-người-khác-em. Em hãy chỉ tôi phải làm thế nào, vì tình yêu mà nhân vật chính không phải là tôi với em là tình yêu tôi chưa hề tưởng tượng đến.



Em đã ra đi và mang trái tim anh


Làm sao em có thể ra đi dễ dàng như thế? Ước gì tôi có thể quên đi, một cách nhẹ nhàng như em đã từng…vì dễ quên đôi khi cũng là một hạnh phúc!


Before you leave be sure you find


You want his love much more than mine


'Cause I'll just say we've never met


If I'm that easy to forget


Tôi đã từng nói với em, tôi chỉ có thể giữ em nếu em còn giữ tay tôi. Và em đã đi, ra đi thật. Nghe em nói “lựa chọn” mà thấy lời hẹn thề đã theo gió bay theo người, tim đập mạnh mà lòng sao chênh vênh. Em nói, “cứ coi nhau như chưa hề quen”, ừ thì “chưa hề quen”, nếu điều đó giúp em cảm thấy thanh thản.



Bài hát như những câu tâm sự đơn giản, không một sự trách móc hay dằn vặt, mọi việc diễn ra nhẹ nhàng như đúng cái cách mà nó vẫn diễn ra. Chao ôi, có gì bền vững bao giờ. Lời bài hát không có tới một chữ “tear” hay “pain”, mà sao nước mắt cứ chảy ngược vào trong, đào rộng thêm những nỗi đau chưa bao giờ lành. Cám ơn Jim, anh hát hay lắm, và anh hãy cứ tin đi, trong một góc nhỏ nào đó của Sài Gòn, vẫn có một người không dễ quên, thần người nghe nhạc, và nhớ…


Đêm khuya.


Giai điệu vẫn vang vang.


Lời ca như thì thầm hỏi,


“Này, đã tập quên được bao lâu rồi?”


Không trả lời.


Đèn phố giăng giăng,


Đêm đã khuya lắm rồi.


                        
                        
                            
                                Theo Zing
                            
                
Tải ca khúc 'Am I That Easy To Forget' về máy

Các bài viết khác:

Hãy đăng kí thành viên để viết nhận xét !